Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Căng thẳng Biển Đông, cơ hội cho Ấn Độ cân bằng quyền lực tại Đông Nam Á

Ngay cả khi Việt Nam và Trung Quốc vẫn tiếp tục thực hiện các cuộc diễn tập hải quân ở vùng biển phía Nam Trung Hoa (Biển Đông VN), Hà Nội đã bắt đầu thực hiện cuộc đối thoại trực tiếp cho phép sự tham gia của nước ngoài vào vụ tranh chấp lãnh thổ của hai quốc gia hàng hải. 

Trong khi nhiều nhà bình luận đã coi điều này như một lời mời kín đáo qua mặt Hoa Kỳ, động thái này cũng có thể là một tiền đề để Ấn Độ thành lập một sự hiện diện hải quân và thường trú tại vùng biển Việt Nam. Ấn Độ dường như đã phản ứng thuận lợi để thường xuyên được đỗ tại cảng Nha Trang Việt Nam. Bước đi này sẽ không chỉ tăng thêm sức mạnh quân sự cho chính sách"Hướng Đông" của Ấn Độ, mà còn là biểu tượng hình ảnh của Ấn Độ, là một nỗ lực lớn hơn để chống lại các hoạt động của Trung Quốc ở Nam Á.

Việt Nam đã một mình chống lại Trung Quốc năm 1979, nhưng năm 1974 và năm 1988 là không ấn tượng lắm. Kể từ 1979 sự bất đối xứng trong sức mạnh hải quân giữa Trung Quốc và Việt Nam đã phát triển theo cấp số nhân, trong khi Hà Nội đã bị mất đảm bảo an ninh thời Xô Viết. 

Rõ ràng là Việt Nam đòi hỏi một sức mạnh hải quân đáng tin cậy hơn để can thiệp thay mặt để ngăn chặn các mối nguy hiểm từ Trung Quốc. Đó có thể là sức mạnh  Ấn Độ. Trong một động thái đã được sắp diễn ra trong một thời
 gian, Ấn Độ cuối cùng đã có sự hiện diện hải quân dài hạn tại Nha Trang,  phía nam của căn cứ hải quân mới của Trung Quốc, tại Tam Á trên đảo Hải Nam.

Đề xuất về Nha Trang đã được tái khẳng định của  Phó Đô đốc Nguyễn Văn Hiến trong chuyến thăm gần đây tới Ấn Độ. Tướng Hiến đã đến thăm hai nhà máy đóng tàu của Ấn Độ và có các cuộc họp được tiến hành về vấn đề giúp đỡ để làm cho Hải quân Việt Nam tăng cường sức mạnh chiến đấu. Trong khi nhà máy đóng tàu của Ấn Độ  thực sự đủ năng lực thực hiện các đơn đặt hàng trong nước,nhà máy đóng tàu tư nhân mới thành lập có thể sẽ được trao thực hiện các hợp đồng cung cấp cho Việt Nam  các tàu tuần tra ngoài khơi và tàu tấn công nhanh. Trong bất kỳ trường hợp nào, Ấn Độ vẫn sẽ tiếp tục đào tạo cán bộ hải quân  cho Việt  Nam và giúp duy trì bảo dưỡng ... bất kỳ thiết bị nào của Việt Nam có từ Nga. New Delhi cũng đã đồng ý trên nguyên tắc để bán các tên lửa chống tàu siêu âm BrahMos và các tên lửa có thể như Prithvi.

Tên lửa tuần hành siêu âm Brahmos của Nga và Ấn Độ.
Ít nhìn thấy, nhưng không kém phần quan trọng, là IT Ấn Độ tham gia vào các ngành công nghiệp quân sự, xây dựng các trung tâm giải pháp mạng cho các lực lượng vũ trang của Việt Nam. Điều đáng tiếc là trong quá khứ Ấn Độ không đủ sức mạnh để hỗ trợ chính sách Hướng Đông, những căng thẳng hiện nay ở vùng biển phía Nam Trung Hoa (Biển Đông VN) đã cung cấp cho Ấn Độ một cơ hội để có mặt tại khu vực Đông Nam Á , bằng sức mạnh của mình sẵn sàng để giúp và duy trì sự cân bằng quyền lực châu Á.

Một sự hiện diện và thường trú tại Nha Trang về cơ bản sẽ được  Ấn Độ thực hiện để đối phó với một "chuỗi đảo thứ ba của Trung Quốc" có thể có trong Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương.  Nha Trang sẽ cho phép Ấn Độ có thể  giám sát tốt biển Đông Việt Nam ( vùng biển phía Nam Trung Hoa) và eo biển Malacca,  đảm bảo năng lượng của Ấn Độ và các vận chuyển thương mại với vùng Viễn Đông Nga, Hải quân Ấn Độ sẽ tiếp cận với băng thông tin liên lạc lớn của Trung Quốc (SLOCs).

...

Điều thú vị hơn nữa là, không chỉ Hoa Kỳ kêu gọi Ấn Độ đóng một vai trò lớn hơn trong các vấn đề của châu Á. Tokyo dường như đã thiết lập những điều này trong hành động khi Nhật Bản bắt đầu một cuộc đối thoại ba bên giữa Nhật Bản,Mỹ và Ấn Độ trong tháng tư. Điều này được thực hiện theo sau một tuyên bố của Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton trong chuyến thăm gần đây tới New Delhi, Ấn Độ nên quyết đoán hơn trong các vấn đề của châu Á. Lời kêu gọi được lặp lại bởi bộ trưởng quốc phòng của Úc trong một bài phát biểu tại Viện Brookings. Có vẻ như Bắc Kinh đã tự làm lộ mình, thông qua các hành động gần đây của họ, đã làm hồi sinh chủ động cái gọi là bộ tứ, Ấn Độ, Nhật Bản, Australia và Mỹ . Nhóm này đã thực hiện một cuộc diễn tập hải quân chung trong năm 2007, sau đó Trung Quốc lên tiếng phản đối việc liên minh chống lại Trung Quốc. 

Người Trung Quốc dường như cũng nhận thức được lập trường cứng rắn của Ấn Độ, và họ cũng phải chấp nhận. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, Trung Quốc đã bày tỏ sự ủng hộ một vai trò lớn hơn cho Ấn Độ trong Tổ chức Hợp tác Thượng Hải. Trong các cuộc họp song phương cùng với các chính trị gia Ấn Độ, Trung Quốc dường như cũng bày tỏ sự sẵn sàng của họ trong việc giúp Ấn Độ có một ghế thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc...

Tuy nhiên, Ấn Độ dường như không làm như vậy bởi vì Ấn Độ cần nguồn đầu tư và công nghệ của Nhật Bản, ngay cả khi mối quan hệ kinh tế giữa hai cường quốc châu Á tiếp tục càng ngày càng sâu sắc hơn. Mối quan hệ của họ đang phát triển cũng có nghĩa là Ấn Độ có cổ phần trực tiếp trong việc giữ đường thủy kết nối Ấn Độ với Nhật Bản - cũng như với Hàn Quốc - một mối quan hệ "quốc tế" hơn là một mối quan hệ với Trung Quốc. Câu thần chú trong Khối Nam tại thời điểm này dường như được hiểu rằng nếu Ấn Độ Dương không phải đại dương của  Ấn Độ,thì  vùng biển phía Nam Trung Hoa cũng không phải là biển phía nam của Trung Quốc.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Trung Quốc sắp có 3 tàu sân bay

Một viên tướng Trung Quốc khẳng định nước này cần ít nhất 3 hàng không mẫu hạm để bảo vệ các lợi ích của mình, chỉ một ngày sau khi cho phát một đoạn phim hiếm hoi về chiếc tàu sân bay Shi Lang.

"Chúng ta nhìn sang những người láng giềng, và thấy rằng Ấn Độ cũng như Nhật Bản đều sẽ có 3 hàng không mẫu hạm từ nay cho tới năm 2014", AFP trích lời thiếu tướng La Viện, một nhà nghiên cứu hàng đầu của Viện Khoa học Quân sự Trung Quốc. "Vì thế, tôi cho rằng con số tàu sân bay phù hợp đối với Trung Quốc không thể ít hơn 3 chiếc, nhằm giúp chúng ta có thể bảo vệ các quyền và lợi ích hải dương một cách hiệu quả."
Tàu sân bay Shi Lang của Trung Quốc. Ảnh: Xinhua
Tàu sân bay Shi Lang của Trung Quốc. Ảnh: Xinhua
Bình luận của ông La được đăng trên Beijing News hôm qua, tức là không lâu sau khi Trung Quốc tuyên bố rằng chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên của nước này, dự kiến mang tên Shi Lang, chủ yếu được sử dụng phục vụ công tác huấn luyện và nghiên cứu. Bắc Kinh lâu nay vẫn tin rằng 3 chiếc tàu sân bay của Nhật Bản vốn được chế tạo để dành cho việc hỗ trợ các hoạt động của trực thăng, sẽ sớm được hoán cải hoàn toàn thành một hàng không mẫu hạm thực thụ.

Trước thực tế là một cường quốc mới nổi nhưng lại chưa có tàu sân bay nào trong biên chế, Trung Quốc đã mua một hàng không mẫu hạm của Ukraina và hoán cải phục vụ cho mục đích quân sự. Giới quân sự Trung Quốc mãi tới gần đây mới chính thức xác nhận thông tin này, khiến dấy lên sự lo ngại trong khu vực.

"Chúng tôi đang làm mới lại một chiếc tàu sân bay cũ, và sẽ sử dụng nó vào việc nghiên cứu khoa học, thí nghiệm và huấn luyện", người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc, ông Cảnh Nhạn Sinh nói trong một cuộc họp báo gần đây. Khi được hỏi liệu việc chiếc tàu Shi Lang xuất hiện trong biên chế của quân đội Trung Quốc có làm tăng năng lực quân sự của nước này, ông Cảnh chỉ nói rằng "đánh giá quá cao hoặc quá thấp vai trò của một tàu sân bay đều không đúng".
Ở một diễn biến khác, trong một cuộc họp báo chung mới đây với Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ Mike Mullen, Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Trần Bỉnh Đức cho rằng việc cường quốc châu Á có một tàu sân bay là cần thiết và còn nhấn mạnh rằng Mỹ cũng đang có 11 hàng không mẫu hạm trong biên chế. "Trung Quốc là một nước lớn nhưng lại chỉ có một số chiếc tàu, mà hầu hết là loại nhỏ. Điều này không tương xứng với tầm vóc của một đất nước như Trung Quốc", ông Trần nói.
Mỹ hôm qua hoan nghênh việc Trung Quốc công khai dự án tàu sân bay, coi đó là một bước tiến tới sự minh bạch hơn giữa hai cường quốc Thái Bình Dương.

Trung Quốc mua lại chiếc tàu sân bay có trọng tải 67.500 tấn từ Ukraina năm 1998 với giá khoảng 200 triệu USD. Ban đầu, Bắc Kinh định sử dụng chiếc tàu như một khách sạn nổi trên đại dương. Nhưng ý định này nhanh chóng thay đổi và tàu sân bay Shi Lang được người Trung Quốc hoàn thiện nốt đúng theo thiết kế ban đầu như một tàu sân bay phục vụ quân sự.

NHÂN QUẢ

Tấn công cảnh sát giao thông giữa phố

Giữa dòng xe cộ, anh cảnh sát giao thông bị nam thanh niên dùng thanh kim loại đánh tới tấp. Đoạn clip đã được người đi đường ghi lại rồi tung lên mạng.

Theo tìm hiểu của VnEpress, sự việc xảy ra vào chiều 28/7. Một nhân chứng cho biết, trước đó một số cảnh sát thuộc đội CSGT Hàng Xanh (Phòng CSGT đường bộ, công an TP HCM) làm nhiệm vụ điều tiết giao thông tại số 448A đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (phường 25, quận Bình Thạnh).
Người thanh niên tấn công cảnh sát giao thông. Ảnh cắt từ clip.
Người thanh niên tấn công cảnh sát giao thông. Ảnh cắt từ clip.
Khi thấy nam thanh niên đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, thượng sĩ Văn Thành Luân đã ra hiệu dừng xe để kiểm tra hành chính. Xuống xe, nam thanh niên liên tục chửi bới và rút một tuýp kim loại lao đến tấn công anh Luân. Vị thượng sĩ phải lùi lại phía sau rồi dùng dùi cui chống đỡ.
Đội CSGT Hàng Xanh cho biết đang phối hợp cùng công an phường 25, quận Bình Thạnh điều tra làm rõ sự việc trên.
Thời gian gần đây, liên tục xảy ra tình trạng người vi phạm tấn công CSGT. Trước đó, Phạm Thị Mỹ Linh (18 tuổi) cũng đã bị khởi tố vì hành vi “chống người thi hành công vụ” khi cô này tát một cảnh sát giao thông.

Căng thẳng giữa Mỹ, Trung về việc bán máy bay cho Đài Loan

Mỹ, Trung bất đồng vì ý định bán máy bay cho Đài Loan

Mỹ và Trung Quốc hôm qua đối thoại cấp cao trong bối cảnh Washington đang muốn tránh căng thẳng với Bắc Kinh vì thương vụ bán máy bay chiến đấu F-16 cho Đài Loan.

Ông Vương Nghị, Giám đốc văn phòng Các vấn đề Đài Loan của Quốc vụ viện Trung Quốc, đã gặp thứ trưởng ngoại giao Mỹ William Burns tại Washington. Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cũng tham dự một phần của cuộc gặp kín này, AFP dẫn lời một quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ.
Ông Burns tiếp quản vị thứ trưởng ngoại giao Mỹ hôm thứ năm, sau khi được Thượng nghị sĩ John Cornyn phê chuẩn. Ông Cornyn tuyên bố chỉ chấp nhận việc bổ nhiệm này sau khi bà Clinton đồng ý đưa ra một bản báo cáo vốn bị trì hoãn từ lâu về nhu cầu vũ khí của Đài Loan.
Ông Vương Nghị
Ông Vương Nghị, Giám đốc văn phòng Các vấn đề Đài Loan của Quốc vụ viện Trung Quốc. Ảnh: CNS
Xinhua cho hay ông Vương nhấn mạnh trong cuộc gặp cấp cao rằng Trung Quốc kiên quyết phản đối các thương vụ bán vũ khí của Mỹ cho Đài Loan. Ông cho rằng việc này làm tổn hại quan hệ Mỹ - Trung cũng như sự phát triển hòa bình các mối quan hệ giữa hai bờ eo biển Đài Loan.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, ông Mark Toner, không cung cấp chi tiết của cuộc gặp gỡ cấp cao, nhưng cho biết việc Mỹ và Trung Quốc cùng đối thoại về nhiều vấn đề khác nhau, kể cả Đài Loan, là rất quan trọng.
Các quan chức Mỹ mới đây cho hay tới ngày 1/10 họ sẽ ra quyết định về việc có bán các máy bay chiến đấu F-16 cho Đài Loan hay không. Các máy bay này sẽ được lắp ráp tại bang Texas.
Mỹ bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc năm 1979 và tôn trọng nguyên tắc "một Trung Quốc", nhưng quốc hội Mỹ khi đó đồng thời thông qua Đạo luật Quan hệ với Đài Loan, với nội dung Mỹ cung cấp đủ vũ khí cho hòn đảo này. Đạo luật này cũng cho rằng chính quyền Mỹ sẽ đưa ra các quyết định bán vũ khí cho Đài Loan mà không cần trao đổi với Trung Quốc.
Một chiếc F-16. Ảnh: Washingtonpost
Một chiếc F-16. Ảnh: Washingtonpost
Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ, Đô đốc Mike Mullen trong chuyến thăm Bắc Kinh mới đây cho hay: "Rõ ràng, Trung Quốc muốn chúng tôi ngừng việc bán vũ khí cho Đài Loan". Tuy nhiên, ông cũng cho biết đã giải thích với người đồng cấp phía Trung Quốc, tướng Trần Bỉnh Đức, rằng Mỹ hành động theo luật nói trên khi bán vũ khí cho hòn đảo.
Mỹ năm ngoái thông qua hợp đồng bán 6,4 tỷ USD vũ khí cho Đài Loan, bao gồm các tên lửa Patriot và các máy bay trực thăng Black Hawk, nhưng không có các máy bay chiến đấu hay tàu ngầm. Trung Quốc phản ứng mạnh mẽ trước động thái này, dẫn tới việc cắt đứt quan hệ quân sự với Mỹ trong nhiều tháng.
Quan hệ quân sự giữa hai cường quốc chỉ ấm lại từ đầu năm nay, khi các quan chức cấp cao về quân sự của cả hai bên có những chuyến thăm lịch sử qua lại giữa hai bờ Thái Bình Dương.

Việt Nam tham gia tập trận tại Mông Cổ


Từ 29.7 - 13.8, tại Mông Cổ diễn ra cuộc tập trận đa quốc gia mang tên “Khan Quest”. Đây là đợt diễn tập thường niên do Mỹ và Mông Cổ khởi xướng từ năm 2003. “Khan Quest” là một phần của hoạt động gìn giữ hòa bình quốc tế trong khuôn khổ LHQ, phản ánh sự hợp tác giữa các quốc gia trong nỗ lực giữ gìn hòa bình.
Cuộc tập trận là cơ hội cho binh sĩ các nước nâng cao năng lực về các kỹ năng quân sự, các hoạt động giải cứu, hỗ trợ nhân đạo cũng như trao đổi kiến thức, kinh nghiệm lẫn nhau. Theo TTXVN, cuộc tập trận “Khan Quest” 2011 có sự tham dự của 900 binh sĩ từ 11 nước gồm: Ấn Độ, Campuchia, Canada, Hàn Quốc, Mỹ, Mông Cổ, Nga, Nhật Bản, Singapore, Trung Quốc và Việt Nam.

Tàu cá của ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc đập phá

Một tàu cá bị Trung Quốc đập phá 
 
Sáng 29.7, bà Phạm Thị Hương - Phó chủ tịch UBND huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) cho biết, một tàu cá của ngư dân địa phương vừa bị phía Trung Quốc đập phá, lấy tài sản khi đang hành nghề trên vùng biển quần đảo Hoàng Sa của VN.
Theo báo cáo xác minh của Đồn biên phòng 328 Lý Sơn, tàu cá QNg-96617TS, công suất 250 CV, do ông Lê Văn Cương (45 tuổi, ở thôn Tây, xã An Vĩnh) làm chủ tàu kiêm thuyền trưởng cùng 13 ngư dân khác bị tàu màu trắng, vỏ sắt, số hiệu 54025 của lực lượng cảnh sát biển Trung Quốc khống chế tại khu vực đảo Đá Lồi (quần đảo Hoàng Sa) vào trưa 14.6.
Sau gần 2 giờ lục soát, phía Trung Quốc đã đập bể 4 cửa kính ca-bin tàu, 3 can dầu diesel, chặt đứt 4 bành dây lặn, 1 thúng chai và ném 1 thúng chai khác xuống biển; lấy đi một la bàn và lương thực, thực phẩm, đồ dùng cá nhân (ước thiệt hại khoảng 15 triệu đồng) rồi xua đuổi không cho hành nghề tại vùng biển Hoàng Sa. Dù vậy, thuyền trưởng Cương đã mượn ngư cụ của tàu ông Lê Vinh (ở cùng địa phương) để tiếp tục bám biển, đến ngày 29.6 mới trở về đảo Lý Sơn. Đồn biên phòng 328 Lý Sơn đã báo cáo vụ việc với Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi.

Thảm họa tàu cao tốc Trung Quốc

Trung Quốc: Thảm họa từ đầu tư cuống cuồng tàu cao tốc


Tàu đâm nhau, cầu gẫy... là những hậu quả nhãn tiền của sự bùng nổ thái quá trong xây dựng hạ tầng ở Trung Quốc (TQ). Bất chấp sự không bền vững của mô hình tăng trưởng dựa trên đầu tư, vẫn còn quá sớm để nói rằng chính phủ TQ đang thực sự tái cân bằng lại để hướng tới mô hình tăng trưởng dựa trên tiêu thụ.
Phát triển hệ thống tàu cao tốc quá nhanh
Dường như vụ tai nạn đường sắt cao tốc của Trung Quốc đã thu hút rất nhiều sự chú ý. Nhiều nhà phân tích cho rằng nhịp độ đầu tư phải được chậm lại thì việc xem xét liệu tai nạn có thể được coi là "bước ngoặt cho mô hình tăng trưởng dựa vào đầu tư của Trung Quốc" như một số người đang tin tưởng, lại khó hơn.
Trước khi xem liệu đây có thực sự là một bước ngoặt không, cùng nhìn xa hơn đường sắt cao tốc. Trên thực tế, có nhiều tin xấu liên quan tới cơ sở hạ tầng của Trung Quốc ngoài tai nạn đường sắt cao tốc. Đã có nhiều vụ sụt cầu ở một vài nơi:
Ngày 11/7 tại Diêm thành, Giang Tô.
Ngày 14/7 tại Vũ Di Sơn, Phúc Kiến.
Ngày 15/7 tại Hàng Châu.
Ngày 19/7 tại Bắc Kinh.
Có 4 cây cầu bị sụp đổ trong 9 ngày, và một cây cầu khác cũng có một số vấn đề về kết cấu. Thành thật mà nói, mọi người có thể đều biết rằng mọi thứ ở Trung Quốc đều không đáng tin như ta mong muốn. Liệu làn sóng "tai nạn" này có thực sự bất ngờ? Có lẽ vậy, có lẽ không.
Hiện giờ, chủ đề được nói đến trong vài tháng qua là Trung Quốc đã đang dựa quá nhiều vào đầu tư tài sản cố định để có được nền kinh tế phát triển (nghĩa là khiến cho con số GDP tăng lên).
Đó là lý do tại sao nhiều người thấy chương trình đầu tư quy mô lớn, cụ thể là vào đường sắt cao tốc mà chính phủ đã đẩy mạnh nhịp độ đầu tư trong vòng 3 năm qua và hiện họ đã có một mạng lưới tàu cao tốc thực sự lớn. Nhưng liệu điều đó có xứng đáng với giá trị của nó không? Nhiều phân tích cho thấy rằng rất có thể là không (ít nhất là với phân đoạn Hong Kong của đường sắt cao tốc). Dường như chính phủ Trung Quốc đã thiếu đầu tư vào đường sắt tại nước này trong quá khứ và hiện họ đang cuống cuồng đầu tư.
Ga tàu điện phía Tây Bắc Kinh vào mùa Chunyun năm 2009
Trung Quốc hiện đang xem xét xây dựng thêm 8.000 km đường sắt cao tốc và chi thêm 3,5 nghìn tỷ trong 5 năm tới của Kế hoạch 5 năm lần thứ 12. Nhưng có thể chẳng cần cuống cuồng đến vậy, làm chậm lại các dự án tàu cao tốc có thể giúp hạ nhiệt lạm phát gây mất ổn định của Trung Quốc.
Vài tháng trước, giáo sư Kam-Wing Chan đưa ra một số câu chuyện trong suốt thời gian Chunnyn (thời điểm 15 ngày trước và gần 1 tháng sau Tết Nguyên Đán - là thời kỳ cao điểm về đi lại ở TQ, luôn có sự quá tải trong việc chuyên chở những hành khách là lao động di cư vào), giải thích cho việc tại sao đầu tư quá nhiều vào đường sắt cao tốc rốt cuộc lại chẳng phải là một ý kiến hay.
Chunyun 2011 là một ví dụ đanh thép. Mặc dù các tàu cao tốc mới đã tăng thêm đáng kể năng lực đường sắt thì trớ trêu thay phần đông những lao động di cư lại thấy khó mua được vé về quê hơn. Rất nhiều con tàu truyền thống bị đưa khỏi đường ray để nhường chỗ cho các con tàu cao tốc nhưng vé của chúng lại quá đắt so với hầu hết những hành khách di cư. Điều này tạo ra một cuộc khủng hoảng trống ghế dịp lễ thậm chí còn tồi tệ hơn bình thường cho các ghế trên các tàu lửa thông thường.
Kết quả là, các đoàn khách có thu nhập thấp bị đẩy lên các chuyến xe bus chặt hẹp hoặc buộc phải tìm một cách khác bất thường để trở về nhà.
Các báo cáo báo chí về một số bộ phim tryền hình về Chunyun đã thu hút được sự chú ý của công chúng trong tháng qua. Những bộ phim này nói đến những khó khăn của những người nghèo bị bỏ lại phía sau trong kỷ nguyên tàu cao tốc.
Liệu tai nạn tàu cao tốc 23/7 có thể được coi là “bước ngoặt cho mô hình tăng trưởng dựa vào đầu tư của Trung Quốc”?
Sau khi ba lần xếp hàng mua vé trong 14 giờ mà không thành công, một di dân tại Chiết Giang đã để lộ quần lót tại nơi công cộng để phản đối. Tại miền Nam, một cặp vợ chồng di cư thậm chí không còn cố gắng mua vé tàu nữa. Thay vào đó, họ chất hành lý và đứa con sáu tuổi lên xe máy chạy 320 km trong suốt 11 giờ bất chấp thời tiết mùa đông giá lạnh. Có rất nhiều người cũng làm tương tự bất kể thời tiết băng giá và chẳng mấy chốc trên nhiều đường cao tốc có hàng đàn xe máy với cảnh sát hộ tống để giúp đỡ trong một số trường hợp. Trong một trường hợp tiêu cực hơn, sau khi không mua được vé tàu hoặc vé xe bus, 11 người di dân trẻ tuổi quyết định tiến hành "Kế hoạch C" và đi bộ 130km cùng nhau vượt qua vùng băng giá phía bắc Trung Quốc để về nhà.
Cùng thời điểm đó, một số tàu cao tốc dời ga mà vẫn còn trống một nửa tàu, thậm chí là vào mùa nghỉ lễ cao điểm. Các đoàn tàu mới có thể phục vụ tốt cho tầng lớp trung lưu Trung Quốc khi chúng mang lại những chuyến đi thoải mái hơn so với máy bay mà cũng chỉ với mức giá tương đương. Tuy nhiên, quy mô của tầng lớp người tiêu dùng này không lớn hơn 300 triệu người (không phải 800 triệu người như Ngân hàng Phát triển châu Á đã tuyên bố) và thậm chí thu nhập trung bình của tầng lớp dân số này chỉ bằng khoảng 1/3 so với thu nhập của nhóm người này tại Nhật Bản hoặc Mỹ.
Nhìn chung, con số hành khách đi tàu cao tốc không đủ lớn để duy trì hệ thống tàu cao tốc đắt nhất và lớn nhất thế giới này.
Tăng trưởng dựa trên đầu tư thiếu bền vững
Gạt việc không sử dụng được tối đa - điều được dự đoán rất sang một bên thì vấn đề tham nhũng cũng được bàn đến. Như bản báo cáo của Reuteurs này chỉ ra, có vẻ như những dự án quy mô lớn trị giá hàng nghìn tỷ nhân dân tệ là mảnh đất màu mỡ đem lại cho các quan chức tham nhũng cơ hội để kiếm một khoản lớn trong chớp mắt.
Nhiều người nghèo bị bỏ lại phía sau kỷ nguyên tàu cao tốc của TQ.
Lưu Chí Quân, cựu Bộ trưởng Đường sắt là một ví dụ hoàn hảo cho điều này. Ông này đã bị sa thải chính xác vì lý do tham nhũng. Và tiền sự phạm tội của ông này, như báo chí Trung Quốc đưa tin rộng rãi, là những tội quen thuộc: Lưu Chí Quân bị buộc tội gian lận, nhận tiền lại quả, trao thầu những hợp đồng lớn cho các công ty do người thân điều hành và dính líu tới nhiều tình nhân trẻ mà một số người trong bọn bọ giúp thực hiện những giao dịch này.
Liệu "tai nạn" đường sắt cao tốc có phải là một bước ngoạt với mô hình tăng trưởng dựa trên đầu tư như một vài nguời có thể tin tưởng (hoặc mong muốn) không?
Các vấn đề liên quan tới mô hình tăng trưởng dựa trên đầu tư thực sự là khá rõ ràng. Không tính đến vấn đề chất lượng và tham nhũng, mô hình dựa vào đầu tư cũng gắn liền với các khoản nợ không bền vững như một vài nhà kinh tế học đã tranh luận rất nhiều lần.
Lý do là tăng trưởng kinh tế vẫn còn là một mục tiêu quan trọng với chính phủ Trung Quốc. Với nhu cầu bên ngoài yếu kém hậu khủng khủng hoảng tài chính và tỷ trọng nhỏ của tiêu dùng trong GDP, đầu tư là cách duy nhất Trung Quốc có thể dựa vào khi nói đến việc tạo ra tăng trưởng. Sau cùng, một chính phủ không thể buộc người dân phải mua nhiều quần áo hơn hoặc ăn nhiều hơn, nhưng họ chắc chắn có thể xây dựng thêm một số thứ. Đó là lý do tại sao chính phủ nghĩ rằng đầu tư quá mức sau cuộc khủng hoảng tài chính là một ý tưởng hay.
Nếu nền kinh tế chậm lại một cách đáng kể thì không có lý do gì mà chính phủ lại không đầu tư nếu tăng trưởng kinh tế vẫn là mục tiêu trọng yếu. Trên thực tế, điều này đã có thể đang xảy ra. Thậm chí nếu đầu tư vào đường sắt cao tốc có thể chậm lại trong thời gian tới, chính phủ Trung Quốc hiện cũng đang cuống cuồng xây dựng các nhà ở giá phải chăng. Việc này chắc chắn sẽ giúp tạo bước đệm cho cú sốc tăng trưởng tiềm năng nếu chính phủ phải thắt chặt chi tiêu quá nhiều.
Vì vậy bất chấp sự không bền vững của mô hình tăng trưởng dựa trên đầu tư, rõ ràng là vẫn còn quá sớm để nói rằng chính phủ đang thực sự tái cân bằng lại để hướng tới mô hình tăng trưởng dựa trên tiêu thụ.
Những khoản nợ công khổng lồ
Chính phủ Trung Quốc đã huy động 14,4 nghìn tỷ nhân dân tệ từ ngân hàng trung ương và các ngân hàng chính sách cho cái gọi là "phương tiện cấp vốn của chính quyền địa phương"(LGFVs), chủ yếu được các chính quyền địa phương sử dụng để cấp vốn cho các dự án khác nhau của họ. Sau cuộc khủng hoảng tài chính, các món nợ cho LGFVs này bùng nổ, tạo ra mối quan tâm lớn đến việc bao nhiêu trong số các món nợ này cuối cùng sẽ trở thành nợ xấu và  gây ảnh hưởng tới nền kinh tế Trung Quốc.
Báo cáo của Ngân hàng trung ương Trung Quốc có một số phân tích về các món nợ LGFVs. Đến cuối năm 2010, có hơn 10.000 LGFVs, tăng 25% so với cuối năm 2008 mặc dù tỷ lệ tăng trưởng chỉ ở mức vừa phải trong năm 2010. Trong tất cả các khoản nợ đó, hơn một nửa có thời gian đáo hạn trong hơn 5 năm.
Ngoài ra, Ngân hàng Trung ương có khoản nợ khoảng 6 nghìn tỷ (15% GDP). Bộ đường sắt nợ khoảng 2 nghìn tỷ (5% GDP). Ước tính sơ bộ cho thấy các khoản nợ trong lĩnh vực công của Trung Quốc so với GDP lên tới khoảng 74-75%.
Tỷ lệ nợ lên tới 75% GDP là một con số vô cùng lớn. Nó chỉ ra rằng nếu các khoản nợ của các doanh nghiệp nhà nước được coi là nợ công thì bảng tổng kết tài sản hợp nhất rất có thể vượt qua 100% một cách dễ dàng. Đây rõ ràng là một con số khổng lồ. Không nghi ngờ gì rằng việc này phải ngừng lại nhưng liệu chính phủ có thực sự ngừng việc đầu tư lại trên thực tế hay không thì vẫn còn đáng ngờ.

Trung Quốc quay cuồng săn tìm dầu



Nhu cầu dầu của Trung Quốc trong tháng 5 tiếp tục gần đạt tới mức kỷ lục 9,3 triệu thùng/ngày (bpd), tăng 8,3% so với cùng kỳ năm ngoái, theo thống kê của Uỷ ban Cải cách và Phát triển Quốc gia (NDRC).
 (Theo Atimes)
Trong năm 2010, tiêu thụ dầu của Trung Quốc tăng 11% so với cùng kỳ năm trước ở mức trung bình 9,2 triệu bpd. Mức kỷ lục được thiết lập vào tháng 4 với 9,36 triệu bpd.
Theo giới phân tích, cơn khát dầu Trung Quốc có thể giảm tốc giữa những dấu hiệu "nguội dần" của nền kinh tế. Ước tính tăng trưởng kinh tế Trung Quốc năm 2011 ở mức 9 -9,5% thay vì mức 10%-10,5%. Trong tháng 6, nhập khẩu dầu của Trung Quốc giảm ở xuống thấp nhất trong vòng 8 tháng ở con số 5,7% so với tháng trước và 11,5% với cùng kỳ năm trước. Tuy vậy, trừ khi nền kinh tế Trung Quốc hoàn toàn ngừng chạy, nếu không sự sụt giảm chỉ giống như đốm sáng tạm thời.
Trong 4,8 triệu bpd mà Trung Quốc nhập khẩu năm ngoái (52% tổng tiêu thụ dầu của nước này), gần một nữa đến từ Trung Đông. Ảrập Xêút, Iran, Oman, Kuwait và Iraq chiếm khoảng 45% tổng lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc năm 2010.
Sự phụ thuộc vào nguồn dầu nhập khẩu ước tính sẽ gia tăng, với những nguồn cung mới đặc biệt đến từ đường bộ ở chính châu Á - điều mà các nhà hoạch định an ninh năng lượng tin là đỡ rủi ro hơn các nguồn cung đường biển như tuyến vận chuyển qua Eo biển Malacca.
Ví dụ, từ đầu năm nay, Nga bắt đầu vận chuyển dầu sang Trung Quốc thông qua hệ thống ống dẫn Skovorodino - Đại Khánh, một nhánh của dự án Đông Siberia - Thái Bình Dương (ESPO) mà Trung Quốc đã cho Nga vay 25 tỉ USD đầu năm 2009. ESPO khởi nguồn cách Trung Quốc 4.800 km tại vùng Irkutsk.
Khi Nga bắt đầu xây dựng mạng lưới Skovorodino với khoản vay của Trung Quốc, thì Trung Quốc đã xây dựng đường sắt nối từ biên giới Nga tới Đại Khánh. Tháng trước, phó Thủ tướng Nga Igor Sechin tuyên bố, việc vận chuyển dầu có thể gia tăng để cung cấp cho một nhà máy lọc dầu liên doanh giữa Rosneft và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNPC), nhà máy này được cho là đang trong quá trình xây dựng gần Bắc Kinh với công suất 260.000 bpd, và Nga dự kiến cung cấp hơn 2/3 tổng số.
Theo cơ quan Năng lượng Quốc tế tại Paris, dự án hợp tác này là một phần của nỗ lực thúc đẩy gia tăng gấp bội công suất lọc dầu quốc gia Trung Quốc (hiện tại là 10 triệu bpd) vào 2016. Các cuộc đàm phán cũng được tiến hành với Tập đoàn Dầu khí Kuwait cho một nhà máy lọc dầu 300.000 bpd ở tỉnh Quảng Đông, bao gồm việc xây dựng một mạng lưới bán lẻ cho phép Kuwait đạt mục tiêu xuất khẩu 500.000 bpd sang Trung Quốc.
Ảnh minh họa: yozonia
Cho dù liên doanh nhà máy lọc dầu Trung - Nga xây dựng gần Bắc Kinh, và cho dù nhu cầu tổng thể của Trung Quốc ngày một lớn, nhưng không phải tất cả dầu ESPO sẽ tới Trung Quốc. Đó là vì Nga muốn đa dạng hóa cơ sở khách hàng của mình ở nước ngoài (đặc biệt là mục tiêu Nhật Bản và Hàn Quốc) bằng cách sử dụng cảng Kozmino, cách không xa biên giới của họ với Trung Quốc và Triều Tiên.
Các công ty dầu mỏ Trùng Quốc thậm chí đã vươn xa tới cả Iraq trong công cuộc tìm kiếm thêm nhiều nguồn cung cấp.
Tổng cộng sản lượng dầu sản xuất ở nước ngoài của các công ty Trung Quốc đạt 1,2 triệu bpd năm 2009, bao gồm cả dầu Trung Quốc nhập khẩu từ Kazakhstan kể từ năm 2005. Đường ống dẫn đầu Kazakhstan - Trung Quốc mang theo dầu cả ở Kazakhstan và Nga, ước tính trong năm nay đạt công suất dự kiến 400.000 bpd.
Ở đây còn chứng kiến nhu cầu tiếp tục tăng mạnh với sản phẩm liên quan khí tự nhiên và mức độ nhập khẩu chất đốt đạt kỷ lục. Sự phụ thuộc vào nước ngoài còn lan rộng ra toàn bộ nguồn năng lượng bao gồm than đá - nước này trở thành nhà nhập khẩu ròng than đá trong năm 2009. Than chiếm 71% tổng tiêu thụ năng lượng của Trung Quốc trong năm 2009, năm mới nhất với mọi con số thống kê đầy đủ. Con số thiếu 3,5 tỉ tấn cho tiêu dùng trong năm chiếm gần một nửa lượng tiêu dùng than toàn cầu, và gần gấp đôi mức tiêu thụ nội địa vào thời điểm chuyển giao của thế kỷ.
Ngoài một phần trong hàng loạt thỏa thuận năng lượng mà Trung Quốc kí kết với Nga năm 2009 bao gồm hệ thống ống dẫn ESPO, Bắc Kinh đã cho Moscow vay 6 tỉ USD trong một phần thỏa thuận nhập khẩu 15 - 20 triệu tấn than mỗi năm trong giai đoạn kéo dài tới giữa 2030.
Trung Quốc đang tiến hành những bước đề phòng rủi ro địa chính trị. Họ tìm cách khôi phục thỏa thuận đã ký kết với Myanmar năm 2009. Nhưng hệ thống ống dẫn ấy sẽ không mang theo dầu từ Myanmar, nó sẽ là một lộ trình thay thế vận chuyển dầu thô từ châu Phi và Trung Quốc thay đi vì đi qua Eo biển Malacca. Cơ quan Năng lượng Quốc tế vẫn giữ ước tính, tốc độ gia tăng nhu cầu dầu của Trung Quốc từ 2010 - 2012 chiếm hơn 1/3 mức gia tăng nhu cầu toàn cầu.
Bởi vậy, Trung Quốc đang không ngừng nỗ lực phát triển các nguồn năng lượng nội địa trong khi vẫn gia tăng phụ thuộc vào nguồn cung nước ngoài về khí đốt, than đá và dầu mỏ. Tình hình địa - kinh tế đã góp phần làm tăng tầm quan trọng của các nguồn dầu khí tiềm năng trong khu vực, bao gồm cả quần đảo Trường Sa ở Biển Đông - nơi diễn ra tuyên bố chủ quyền chồng lấn giữa Trung Quốc và nhiều nước khác.
* Tiến sĩ Robert M Cutler được đào tạo tại Viện Công nghệ Massachusetts và Đại học Michigan. Ông nghiên cứu và giảng dạy ở nhiều trường đại học tại Mỹ, Canada, Pháp, Thụy Sĩ và Nga. Hiện ông là nhà nghiên cứu cấp cao ở Đại học Carleton, Canada.
Chị cho vào box cho em:
- Trước căng thẳng Biển Đông, Trung Quốc đã cảnh báo các bên tuyên bố chủ quyền khác ngừng mọi hoạt động thăm dò dầu khí ở vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền nếu không có sự cho phép của Bắc Kinh. Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với hầu hết vùng biển này.
- Trong tháng 5, Tập đoàn Dầu khí Ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (CNOOC), nhà sản xuất dầu khí ngoài khơi lớn nhất nước này đã đưa ra 19 lô cùng hợp tác khai thác dầu khí ngoài khơi với các công ty nước ngoài trong khu vực Biển Đông. Trong tháng 2, một thông tin do đài truyền hình quốc gia Trung Quốc (CCTV) cho hay, CNOOC có kế hoạch đầu tư 350 tỉ nhân dân tệ (54 tỉ USD) trong 5 năm tới để khai thác tài nguyên dầu và khí tự nhiên. Trong số này, CNOOC dự kiến dùng 20 tỉ nhân dân tệ để khai thác và phát triển dầu khí vùng nước sâu. "Chúng tôi sẽ tiếp tục tập trung vào việc thăm dò và khai thác ở Biển Đông trong tương lai gần", giám đốc điều hành CNOOC Dương Hoa nói trong một cuộc họp báo về chiến lược kinh doanh của công ty năm 2011.
Hôm 24/5, Tân Hoa xã đưa tin, tại Thượng Hải, một giàn khoan dầu khổng lồ hoạt động ở vùng nước sâu 3.000m đã được bàn giao cho CNOOC.
- Biển Đông trải dài từ bờ biển phía tây của Singapore ở Đông Nam Á tới eo biển Đài Loan với diện tích khoảng 3.500.000 km vuông, bao gồm hơn 200 hòn đảo. Đây là một hình thể biển lớn nhất sau năm đại dương. Các đảo ở Biển Đông có số lượng nhiều, tập hợp thành một số quần đảo. Rất nhiều trong số này là các đảo chìm, đảo đá không có người ở. Biển Đông chứa đựng khối lượng đáng kinh ngạc về đa dạng sinh học và tài nguyên biển, bao gồm trữ lượng dầu khí rất lớn, thủy sản và ước tính chiếm 30% các rạn san hô của thế giới.
Tờ Thời báo Hoàn cầu của Trung Quốc ngày 19/4 đã đưa ra một báo cáo đặc biệt về Biển Đông, trong đó mệnh danh vùng biển này là "Vịnh Ba Tư thứ hai". Tờ báo cho biết, Biển Đông chứa đựng hơn 50 tỉ tấn dầu thô và hơn 20 nghìn tỉ mét khối khí. Con số này gấp khoảng 25 lần trữ lượng dầu và 8 lần trữ lượng khí của Trung Quốc đã được chứng minh.
Ngài Lee Kuan Yew phát biểu về Trung Quốc
Ngài Lee Kuan Yew dù đã về hưu vẫn được tin cậy để hỏi ý kiến về Trung Quốc do ông có mối quan hệ khá gần gũi với các lãnh đạo nước này.
Tại diễn đàn "FutureChina Global Forum" hôm thứ Hai, ông đã có ý kiến cho rằng, Trung Quốc nên giữ quan hệ bình đẳng và bền vững với Mỹ trong vòng 20 đến 30 năm tới.
Trung Quốc vẫn có thể đạt được nhiều thứ từ Mỹ vì họ vẫn cần công nghệ, thị trường và bí quyết trong nhiều lĩnh vực. Sự phong phú mà Trung Quốc chưa thể đạt được đã cho nước Mỹ sức mạnh mà Trung Quốc vẫn cần cho tương lai phát triển của họ.
Ông cũng tiên đóan quan hệ kinh tế giữa Trung Quốc và các nước láng giềng châu Á (Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan và Đông Nam Á) sẽ còn phát triển trong thập kỷ tới. Trung Quốc vẫn là thị trường vô cùng hấp dẫn mà không quốc gia nào có thể bỏ qua. Các quốc gia này sẽ đồng hành cùng với sự tăng trưởng của nền kinh tế 1.3 tỷ con người này. Họ sẽ đầu tư vào đó, trao đổi thương mại với nó và thu hút đầu tư từ nó. Ông cũng nhấn mạnh đó là điều Singapore sẽ làm.
Nói về tương lai của Đông Nam Á, ông nhận thấy các nước trong khu vực sẽ kết hợp với nhau để thương thảo các vấn đề với các thế lực quốc tế khác. Và chỉ có như vậy mới có sức mạnh. Các đàm phán song phương với hoặc Mỹ, hoặc Trung Quốc hay Nhật sẽ trở thành yếu thế hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, quá trình xích lại với nhau như vậy sẽ khá chậm do con đường đi của từng
nước trong 10 nước ĐNA rất khác nhau.
Châu Sa (Theo Channel NewsAsia)

Phá tan âm mưu của Trung Quốc đánh cắp bí mật huấn luyện phi công tàu sân bay

Phá tan âm mưu tình báo Trung Quốc ở Ukranie
 
Cơ quan An ninh Ukraine SBU vừa phá tan âm mưu của tình báo Trung Quốc đánh cắp bí mật của trung tâm huấn luyện phi công tàu sân bay NITKA ở TP Saki (Crimea, Ukraine).
Năm 1998, thông qua một công ty bình phong ở Macau, Hải quân Trung Quốc đã mua tàu sân bay đóng dở Varyag từ Ukraine với giá rẻ mạt 20 triệu USD để “làm sòng bạc nổi”.

Nay tàu Varyag đã có tên Thi Lang và đang được hiện đại hóa gấp rút để đưa biên chế Hải quân Trung Quốc vào năm 2011 -2012. Năm 2010, Trung Quốc chính thức tuyên bố bắt đầu đóng tàu sân bay nội địa đầu tiên.

Lộ trình “bán mình”

Trung Quốc cũng đã bắt đầu xây dựng trung tâm huấn luyện phi công tàu sân bay tương tự trung tâm NITKA ở Crimea. Để đẩy nhanh tiến độ xây dựng, họ triển khai các điệp vụ thu thập thông tin mật về hoạt động và cấu tạo của NITKA.

Trước đó, Ukraine từng cho các chuyên gia quân sự Trung Quốc nhiều lần đến tham quan tổ hợp NITKA với hy vọng sẽ thuê huấn luyện phi công tàu sân bay tại đây.

Tình báo Trung Quốc đã đặt hàng Gennady Ermakov, công dân Nga gốc Ukraine đánh cắp thông tin mật về NITKA dưới dạng tài liệu, hình vẽ, ảnh số ghi trong đĩa USB với giá 1 triệu USD.

Gennady Ermakov từng phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm binh chủng đổ bộ đường không Nga. Tiếp tay cho Gennady chính là con trai Aleksandr, 35 tuổi, công dân Nga.

Alkesandr đã đăng ký một công ty dịch vụ quốc phòng ở Cyprus hoạt động ở lĩnh vực cung cấp thông tin kỹ thuật quân sự các loại theo đơn đặt hàng...
Máy bay Su-27KUB cất cánh từ tổ hợp NITKA.
Khoảng 10 năm trước, Gennady Ermakov đã đến Trung Quốc. Trong 10 năm sau đó, ông nổi danh là gián điệp công nghiệp tài ba của nước này, khi tiến hành đánh cắp công nghệ quốc phòng trên toàn lãnh thổ Liên Xô trước đây.

Theo yêu cầu của Trung Quốc, ông ta lôi kéo các cựu sĩ quan, chuyên gia kỹ thuật quân sự Nga, Ukraine và các nước SNG khác đến Trung Quốc tham dự các hội thảo, hội nghị khoa học dưới vỏ bọc tham quan, du lịch.

Thực tế, họ đến Trung Quốc làm tư vấn cho công nghiệp quốc phòng và Quân giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA). Ermakov nhận được khoản hoa hồng lên đến 1.500 USD cho mỗi “du khách” kiểu này. Con trai ông ta, Aleksandr Ermakov, cũng đã nhiều lần đến Trung Quốc gặp đại diện Hải quân Trung Quốc tại các cơ sở hải quân nước này.

6 năm tù và một máy cạo râu

Để thực hiện đơn đặt hàng mới của Trung Quốc, Ermakov cha đã làm quen, móc nối với một sĩ quan đang làm việc tại NITKA và ra giá 300.000 USD. Viên sĩ quan này giả vờ nhận lời làm ăn với Ermakov, nhưng sau đó lập tức báo cho phản gián Ukraine. Công việc còn lại chỉ mang tính "kỹ thuật".

Aleksandr đã bị SBU bắt quả tang khi mưu toan chuyển giao tài liệu mật cho phía Trung Quốc tại một phòng khách sạn ở Saki. Theo SBU, cha con Ermakov dự định giao cho phía Trung Quốc 1.500 trang tài liệu cỡ А4, các sơ đồ, bản vẽ với giá tròn 1 triệu USD.

Tại tòa, các chuyên gia SBU đánh giá số tài liệu mật này nếu bị rò rỉ có thể làm tổn thất hàng trăm triệu USD cho Ukraine. Trước chứng cứ không thể chối cãi, Aleksandr đã phải nhận tội. Khi biết vụ việc đổ bể, Ermakov cha đã nhanh chân chuồn mất.
Máy bay Nga luyện tập tại NITKA.
Tháng 7/2010, tòa án Crimea đã kết án Aleksandr Ermakov 8 năm tù vì tội làm gián điệp cho Trung Quốc chống lại lợi ích của Ukraine. Nhưng đầu năm 2011, Tòa án Tối cao Ukraine đã xem xét lại bản án và giảm án xuống còn 6 năm tù.

Còn vị sĩ quan hải quân Ukraine có công tố giác tội phạm được Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine thưởng cho một máy cạo râu hiệu Kharkov và tiếp tục làm việc tại trung tâm NITKA.

Vụ án cha con Ermakov không phải là vụ đầu tiên xét xử gián điệp Trung Quốc. Năm 2010, Tòa phúc thẩm tỉnh Zhitomir, Ukraine đã kết án tội phản bội tổ quốc dưới hình thức làm gián điệp cho Trung Quốc các công dân tỉnh Zaporozhie: Trung tá dự bị Igor Manzhos 11 năm tù, và Natalia, vợ ông ta, 10 năm tù, Vadim Kovalchuk 7 năm tù. Họ cũng thu thập tin tình báo về tổ hợp NITKA.

Trước đó, vì tội làm gián điệp và đánh cắp bí mật nhà nước, Thượng tá quân đội Trung Quốc Yao Tziu-niu đã bị Tòa phúc thẩm quân sự Khu vực Trung tâm Ukraine kết án 5 năm tù. Sau đó, Yao Tziu-niu được miễn chấp hành hình phạt và bị trục xuất.

Như mọi khi, chính quyền Trung Quốc và đại sứ quán Trung Quốc tại Kiev không bình luận những thất bại của tình báo và điệp viên của họ.

Bất chấp những thất bại này, họ vẫn tiếp tục kiên trì đi đến mục đích đã định. Hiện tại, Trung Quốc đã xây dựng các trung tâm huấn luyện phi công tàu sân bay tại các tỉnh Liêu Ninh và Thiểm Tây. Cơ sở ở Liêu Ninh có những đặc điểm giống với NITKA ở Ukraine. 
NITKA được xây dựng trong thập niên 1970 - 1980 tại sân bay Novofedorovka, gần Saki, Crimea. Tổ hợp dùng để huấn luyện cất - hạ cánh cho phi công lái Su-25, Su-27К, Su-33. Đây là tổ hợp duy nhất ở Liên Xô mô phỏng đầy đủ một boong tàu sân bay “Đô đốc hạm đội Liên Xô Kuznetsov” với cầu bật và các cáp hãm đà.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, NITKA thuộc về Ukraine, dù nước này không có máy bay trên hạm. Các tổ hợp tương tự, chỉ có ở Mỹ và Tây Ban Nha, có tầm quan trọng sống còn đối với các quốc gia có tàu sân bay với mặt boong có cầu bật để máy bay cất cánh. Các phi công Hạm đội Biển Bắc của Nga hằng năm buộc phải đến đây luyện tập.

NITKA là một đơn vị thuộc Hải quân Ukraine, có chế độ bảo mật nghiêm ngặt. Tài liệu về NITKA thuộc loại tuyệt mật. Mùa thu năm 2009, Ukraine công bố ý định cho Trung Quốc thuê NITKA. Trong chuyến thăm Ukraine tháng 4/2011 của Bộ trưởng Quốc phòng Nga, có tin Ukraine và Nga dự định thành lập liên doanh khai thác NITKA.

Tàu sân bay Trung Quốc

Trung Quốc 'giải trình' về kế hoạch tàu sân bay

Bắc Kinh hôm qua giải thích rằng kế hoạch triển khai đóng mới các tàu sân bay là yếu tố sống còn đối với an ninh hàng hải, trong bối cảnh có sự lo ngại của các nước láng giềng về loại vũ khí hạng nặng này.

Trung Quốc chuẩn bị đưa vào hoạt động tàu sân bay đầu tiên. Ảnh: Xinhua
Hôm 27/7, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh cho biết nước này sẽ sử dụng chiếc tàu sân bay đầu tiên được nâng cấp từ vỏ tàu mua của Ukraine cho mục đích huấn luyện và nghiên cứu. Đây cũng là quan chức hiếm hoi của Trung Quốc thừa nhận chính thức nước này đang hoàn thiện chiếc tàu sân bay đầu tiên được cho là sẽ mang tên Shi Lang.
Việc Bắc Kinh cải tạo vỏ tàu Ukraine thành một tàu sân bay hoàn chỉnh được biết đến từ nhiều năm qua. Tuy nhiên đến gần đây Trung Quốc mới chính thức công khai về vấn đề này. Bình luận của ông Cảnh cho thấy Trung Quốc không có kế hoạch triển khai tàu sân bay Shi Lang vào lực lượng chiến đấu, nhưng có thể nước này đang dựa vào đây để phát triển các tàu sân bay riêng của họ từ bước đầu tiên.
AP dẫn nguồn tin các chuyên gia quốc phòng nhận định rằng Trung Quốc đang chuẩn bị đóng tới 4 chiếc tàu sân bay hoàn toàn mới tại Thượng Hải, thực thi một chương trình quy mô lớn về khí tài cho lực lượng hải quân.
Nhật báo Quân Giải phóng của quân đội Trung Quốc nhấn mạnh tình yêu nước cộng với mối lo ngại về an ninh trong tương lai đứng sau quyết định liên quan đến kế về hoạch tàu sân bay nói trên. Theo bài xã luận của báo này, trong những thế kỷ qua "Trung Quốc bị các cường quốc phương Tây làm cho bẽ mặt với nỗi đau rằng có biển mà không thể tự bảo vệ và phải nếm trái đắng của sự lạc hậu".
Tờ báo trên cũng vạch ra rằng những nguy cơ trong tương lai là lý do căn bản để Trung Quốc thực hiện chương trình về tàu sân bay, vốn phải mất nhiều năm mới có thể tạo ra một lực lượng có khả năng tác chiến. "Cuộc đấu tranh để đạt được các lợi ích trên biển đang ngày càng gay gắt. Một hải quân hùng mạnh là lựa chọn không thể thiếu để bảo vệ các lợi ích quốc gia của Trung Quốc đang được toàn cầu hoá ngày càng nhanh", tờ báo nói thêm.
Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào trước đó nhấn mạnh rằng lực lượng hải quân là yếu tố quan trọng trong việc tăng cường sức mạnh quân sự của nước này và các tàu sân bay là dấu hiệu rõ ràng nhất đại diện cho một cường quốc quân sự đang lên. Những chỉ dấu trên có thể lý giải việc Trung Quốc đang đẩy mạnh chi tiêu cho quân sự, trong bối cảnh Mỹ chuẩn bị cắt giảm lớn về ngân sách quốc phòng.
Trung Quốc liên tục khẳng định việc họ hiện đại hoá quân sự chỉ nhằm mục đích quốc phòng và nhấn mạnh họ vẫn chi tiêu cho quốc phòng ít hơn nhiều so với Mỹ. Nhưng giới phân tích cho rằng sự phát triển của quân đội Trung Quốc khiến khu vực lo ngại về việc họ sẽ sử dụng sức mạnh đang lên của mình để giải quyết những tranh chấp lãnh thổ và biển đảo vốn kéo dài nhiều năm qua.
Chánh văn phòng nội các Nhật Yukio Edano hôm qua bình luận: "Vấn đề minh bạch trong chính sách quốc phòng và sự phát triển quân đội của Trung Quốc không chỉ là mối lo ngại đối với riêng Nhật Bản, mà còn là mối lo ngại đối với khu vực và cộng đồng quốc tế". Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Toshima Kitazawa cũng có quan điểm tương tự, khi yêu cầu Trung Quốc phải minh bạch hơn trong chương trình phát triển lực lượng tàu sân bay.
Sự mở rộng về quân đội của Trung Quốc sẽ tác động đến sự phát triển quân sự trên toàn khu vực châu Á. Trong kế hoạch ngân sách năm 2012 mới đệ trình lên quốc hội trong tuần này, Philippines muốn tăng chi tiêu cho quân sự. "Sự hiện đại hoá quân sự của Trung Quốc là tiếng kèn lệnh kêu gọi Philippines cũng phải nâng cấp năng lực của mình để tuần tra các vùng biển", Rommel Banlaoi, giám đốc Viện Nghiên cứu hoà bình, bạo lực và chủ nghĩa khủng bố Philippines bình luận.
Trong khi đó, Rory Medcalf, giám đốc chương trình An ninh quốc tế tại Học viện chính sách quốc tế Sydney, Australia, cho rằng chương trình tàu sân bay của Trung Quốc có thể đẩy mạnh hoạt động trang bị tàu ngầm tại khu vực như là biện pháp đối phó.
"Đã có một cuộc chạy đua về tàu ngầm hay cạnh tranh về năng lực tàu ngầm trong khu vực. Chương trình tàu sân bay của Trung Quốc có thể bổ sung xung lực vào cuộc chạy đua đó", ông nói thêm. Theo kế hoạch công bố năm ngoái, Nhật Bản đang chuẩn bị nâng số tàu ngầm hiện có từ 16 lên 22 chiếc.
Shi Lang, chiếc tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc sắp hoàn thiện, có nguyên bản là tàu Varyag, được Liên Xô khởi công đóng tại Ukraine năm 1985. Khi hoàn thành được 70% với phần khung sườn hoàn chỉnh nhưng chưa gắn động cơ và các thiết bị khác thì Liên Xô sụp đổ. Do đó tàu Varyag được chuyển giao cho Ukraine sở hữu.
Nhưng do không có kinh phí hoàn thiện, năm 1998 Ukraike bán thanh lý vỏ tàu Varyag và một khách hàng Trung Quốc đã chiến thắng trong cuộc đấu giá. Sau đó vỏ tàu được kéo về cảng Đại Liên của Trung Quốc và thay vì biến thành một khách sạn nổi, nó được hoàn thiện thành chiếc tàu sân bay như thiết kế ban đầu.
Thực chất tàu Shi Lang hay Varyag là tuần dương hạm hạng nặng mang máy bay, không thể sánh với các tàu sân bay truyền thống của hải quân Mỹ, Anh hay Pháp. Tàu sân bay của Mỹ có trọng tải trên 100.000 tấn chạy bằng năng lượng hạt nhân, trong khi tàu Shi Lang có thiết kế 67.500 tấn chạy bằng năng lượng thường.
Từ thiết kế đến cách thức phát triển của Shi Lang cho thấy, con tàu sân bay đầu tiên này của Trung Quốc mang ý nghĩa chính trị và khoa học cho nước này hơn là quân sự. Đây có thể là nơi họ học hỏi kinh nghiệm thiết kế để phát triển các tàu sân bay nội địa sau này. Nhưng hạ thuỷ Shi Lang cũng sẽ giúp Trung Quốc trở thành quốc gia Đông Bắc Á đầu tiên triển khai tàu sân bay kể từ Thế chiến II.

Tranh chấp Biển Đông

Philippines muốn phân định vùng tranh chấp Biển Đông

Manila hôm nay tuyên bố sẽ tìm kiếm sự đồng thuận của khu vực đối với kế hoạch phân định và sau đó khai thác chung tài nguyên ở những khu vực tranh chấp trên Biển Đông.

Các chuyên gia pháp lý của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) sẽ gặp nhau ở Manila vào tháng 9 để bàn về một đề xuất như vậy, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philippines Raul Hernandez thông báo với các phóng viên.
Ông cho biết mục đích cuối cùng của việc này là đảm bảo các nước ASEAN, sau đó là Trung Quốc, chấp nhận kế hoạch phân định các khu vực biển tranh chấp trên Biển Đông, nơi được cho là giàu tài nguyên và chứa các tuyến hàng hải quan trọng với thương mại thế giới.
"Nếu chúng ta có thể xác định những phần tranh chấp, chúng ta sẽ có khả năng khai thác chung", Hernandez nói.
Những khu vực không tranh chấp sẽ thuộc về quốc gia nào sở hữu khu vực đó, ông nói thêm.
Tàu chiến lớn nhất mà Philippines vừa mua để tuần tra trên Biển Đông. Ảnh:
Tàu chiến lớn nhất mà Philippines vừa mua để tuần tra trên Biển Đông. Ảnh: US Coast Guard.
Biển Đông là nơi có các tuyên bố chủ quyền tranh chấp giữa Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Malaysia và Brunei. Những tháng gần đây tình hình Biển Đông nóng lên do những tố cáo qua lại giữa các bên. Trung Quốc đã cho tàu quấy phá hoạt động của tàu Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và trên thềm lục địa của Việt Nam, với mục đích biến vùng không tranh chấp thành có tranh chấp.
Philippines cũng tố cáo các phương tiện của Trung Quốc xâm phạm vùng nước mà Manila đã tuyên bố chủ quyền. Trung Quốc thì bác bỏ các cáo buộc và khẳng định họ mong muốn giải quyết vấn đề qua đối thoại và hòa bình. Tuy nhiên Bắc Kinh vẫn khẳng định yêu sách 9 đoạn vô căn cứ của họ, bao gần trọn Biển Đông. Trung Quốc cũng nhắc lại quan điểm có thể khai thác chung các vùng tranh chấp trên Biển Đông, với điều kiện khẳng định chủ quyền của họ. Điều này bị các bên liên quan phản đối.
Ông Hernadez nói nếu đề xuất của Philippines thu hút sự chú ý của các bên, nó sẽ được trình ra trước các quan chức cấp cao và sau đó là các ngoại trưởng ASEAN.
Bước tiếp theo, thuyết phục Trung Quốc đồng thuận với kế hoạch này, sẽ là một thử thách, Hernandez dự đoán. "Chúng tôi hy vọng rằng Trung Quốc sẽ lắng nghe tiếng nói của ASEAN và cả của cộng đồng quốc tế", ông nói.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Biểu tình yêu nước phản đối Trung Quốc Lần thứ tám 24-07-2011

TƯỜNG THUẬT TỪ HỒ GƯƠM


Dưới chân tượng đài Cảm tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Ảnh: Trang Anh Ba Sàm
 TƯỜNG THUẬT TRỰC TIẾP TỪ HỒ GƯƠM - TRÁI TIM CỦA HÀ NỘI
THỦ ĐÔ NƯỚC CỘNG HÒA XHCN VIỆT NAM

Tràng Tiền - Hà Nội
Bờ Hồ Hoàn Kiếm. Hà Nội

Xe  cảnh sát trước tượng đài Lý Thái Tổ, 07h 25
Khu vực tượng đài Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh


Quàng trường Đông Kinh Nghĩa Thục
Tòa nhà Hàm Cá Mập
Trụ sở Công An quận Hoàn Kiếm
Sáng nay, sau cơn mưa rào lúc 07h, trời Hà Nội đã dịu mát. Đã khởi lên, một ngày nắng đẹp. Trên đây là những hình ảnh trước 07h30 sáng 24 tháng 7 năm 2011.

08h30, biểu tình và tưởng niệm bắt đầu
Với sự hiện diện của các vị: Phạm Duy Hiển, Ngô Đức Thọ, Phạm Xuân Nguyên, Trần Nhương, Vũ Ngọc Tiến, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang Thạch...và đông đảo người dân.





























Trên tay mỗi người là tên 01 LIỆT SĨ VIỆT NAM ĐÃ HIẾN DÂNG THÂN MÌNH CHO TỔ QUỐC, hy sinh tại Hoàng Sa và Trường Sa các năm 1974 và 1988.


Khẩu hiệu lớn:

- ỦNG HỘ BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT ĐỀ NGHỊ VINH DANH NHỮNG BINH SĨ VIỆT NAM HY SINH TẠI HOÀNG SA NĂM 1974

- ỦNG HỘ QUỐC HỘI RA NGHỊ QUYẾT VỀ BIỂN ĐÔNG

- ĐỜI ĐỜI TƯỞNG NHỚ NHỮNG LIỆT SĨ VIỆT NAM
74 binh sĩ hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974
64 binh sĩ hy sinh tại Trường Sa năm 1988

08h50: Đoàn biểu tình đang tiến gần đến Thủy Tạ tay giơ cao biểu ngữ, miệng hô vang dội cả một góc Hồ Gươm. Từng người trong đoàn hát vang, tưởng chừng như vỡ tung lông ngực, những bài ca ái quốc.

Không khí ở Hà Nội cực kỳ hoánh tráng! Ước có khoảng 2.000 người tham gia biểu tình.

09h30: Đoàn đi đến trước cửa UBND Tp Hà Nội và HÁT QUỐC CA.

09h35: Bắt đầu hát bài DẬY MÀ ĐI. 
Bắt đầu đi vòng quanh Bờ Hồ, vòng thứ hai.




























 

















Từ 8h45, đã có sự tham gia của TS Nguyễn Quang A, TS Mai Thanh Sơn, ...
Từ 09h00 đã có sự tham gia của GS. TS Lâm Quang Thiệp và phu nhân. Giáo sư Thiệp nguyên là Vụ trưởng vụ Đại học của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

"Đằng Giang tự cổ huyết do hồng"(Sông Bạch Đằng đến nay còn đỏ tanh máu giặc Tàu)
Giáo sư Tiến sĩ Lâm Quang Thiệp và phu nhân.
 09h50: Đoàn biểu tình đi ngang qua tòa nhà BƯU ĐIỆN TP HÀ NỘI. 

Nơi đây, trước kia là ngôi chùa do Nguyễn Đăng Giai xây dựng. Dân gian quá đau khổ đã có thơ: "Phúc đức gì mày bố đĩ Giai/ Làm cho tổn Bắc lại hao Đoài"...Ít lâu sau, chùa bị thực dân Pháp san phẳng để xây nhà Dây thép (bưu điện), và hiện chỉ còn tòa Tháp Hòa Phong sát bên bờ hồ.

10h00: ĐOÀN DỪNG LẠI TRƯỚC TRỤ SỞ CÔNG AN QUẬN HOÀN KIẾM ĐỂ HÔ VANG CÁC KHẨU HIỆU.
Không khí cực kỳ hoành tráng, mãnh liệt. Mọi người như được tiếp sức bởi các anh hùng dân tộc và các liệt sĩ đã bỏ mình vì TỔ QUỐC.


(Được biết, sáng nay, anh Nguyễn Chí Đức đã ra đến Bờ Hồ, nhưng bị yêu cầu đi về nhà! Vô lý ! Vô lý!)

10h11: Đoàn mới rời khỏi trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm. Tiếng hát DẬY MÀ ĐI vang động cả góc trời Hà Nội. Hồ Gươm nơi! Nơi lắng hồn núi sông ngàn năm! Hồ Gươm ơi!  

Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây.
Đây lắng hồn núi sông ngàn năm.
Đây Thăng Long, đây Đông Đô, đây Hà Nội, Hà Nội mến yêu!
Hà Nội cháy, khói lửa ngập trời.
Hà Nội hồng ầm ầm rung,
Hà Nội vùng đứng lên! Hà Nội vùng đứng lên! Sông Hồng reo Hà Nội vùng đứng lên!


10h11: Dừng lại trước tòa báo Hà Nội Mới.  Tờ báo này đã từng đăng tải bài viết ca ngợi viên tướng Tàu Hứa Thế Hữu  - và nhận được sự khinh bỉ của bạn đọc và dư luận xã hội.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A (đầu tiên bên trái) và các nhân sĩ trí thức
10h17: Đoàn người đi đến trước cửa tòa nhà Hội Khai trí Tiến Đức, cạnh Tượng đài LÊ THÁI TỔ. Nơi đây, các sĩ phu Hà Nội từng diễn thuyết về tinh thần ái quốc và chấn hưng văn hóa dân tộc. Cụ Thượng Chi Phạm Quỳnh cũng đã từng diễn thuyết tại đây.


Đoàn người hô vang, át cả tiếng loa. Mọi phương tiện xe ô tô, xe máy đi đường đã dừng lại, gửi xe và tham gia vào đoàn biểu tình. Không khí cực kỳ sôi nổi, hào hùng , tràn đầy tinh thần yêu nước, yêu nòi giống, yêu thương con người. Có một thanh niên đã nhanh chóng tiếp cận đoàn biểu tình, cung cấp các thùng nước suối cho đoàn biểu tình.

10h24: Đoàn biểu tình đang đứng trước TƯỢNG ĐÀI VUA LÊ LỢI. Ngài dường như đang muốn ném thanh kiếm cho con dân của Ngài để chém đầu lũ cướp nước!

10h26: Đoàn vây quanh người nghệ sĩ già Tạ Trí Hải, cùng hát vang bài NỐI VÒNG TAY LỚN trên nền nhạc violin của nghệ sĩ. Từ KS Phú Gia đến Thụy Tạ, tất cả các xe cộ đã dừng lại để hướng ứng cuộc biểu tình, cùng hô vang các khẩu hiệu và hát các bài ca ái quốc.

Rất nhiều học sinh các trường phổ thông đang kéo đến hòa vào cuộc biểu tình. 

10h30: Đoàn đi ngang qua Ngân hàng AZN. Một đoàn khách du lịch Hàn Quốc đứng vẫy tay chào. Không khí cực kỳ khí thế, hào hùng.


10h34: Đoàn biểu tình rất phấn khích. Tiếng hô càng ngày càng vang dội. Tiếng loa của lực lượng an ninh đã dừng hẳn. Chỉ còn tiếng hô của đồng bào yêu nước!

10h36: Đoàn biểu tình dừng lại ở THỦY TẠ. GIẢI LAO ĂN KEM ĐỂ LẤY SỨC.  

10h45: Đoàn đến chân tượng đài Cảm Tử cho Tổ Quốc quyết sinh: Hô vang khẩu hiệu, hát Quốc ca, chào cờ và dành 1 phút cúi đầu tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.  

11h00: Đoàn biểu tình tự giải tán.  
 

-=- Ảnh đẹp -=-

-=- Ảnh đẹp -=-
TKT